| Khám phá những thắc mắc về đời sống và Đức Chúa Trời |
![]() |
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Hai sách phúc âm được viết ra bởi sứ đồ Ma-thi-ơ và Giăng, là những người biết Chúa Jesus cách cá nhân và đi với Ngài hơn ba năm. Hai sách còn lại được viết ra bởi Mác và Lu-ca, là những cộng sự gần gũi của các sứ đồ. Những tác giả này có liên hệ trực tiếp đến những sự kiện họ đang ghi lại. Hội thánh đầu tiên chấp nhận bốn sách phúc âm bởi vì họ đồng ý với những điều được biết cách phổ biến về đời sống Chúa Jesus. Tác giả của mỗi trong bốn sách phúc âm làm một bản tường thuật rất chi tiết. Như bạn mong đợi từ nhiều bản tiểu sử về một con người thật, có sự khác nhau trong phong cách nhưng thống nhất trong những sự kiện. Chúng ta biết những tác giả không chỉ đơn giản sắp xếp những sự kiện lại với nhau, bởi vì các sách phúc âm đưa ra những tên địa lý cụ thể và những chi tiết văn hóa mà đã được xác nhận bởi các sử gia và các nhà khảo cổ. Những lời của Chúa Jesus được ghi lại bỏ sót nhiều chủ đề mà hội thánh đầu tiên muốn được nói đến. Điều đó chỉ ra rằng những nhà ghi tiểu sử là chân thật, không đặt lời vào miệng của Chúa Jesus để phù hợp với lợi ích riêng của họ. Cho một ví dụ về điều được trình bày trong cách sách phúc âm, bấm vào đây Kinh Thánh đã thay đổi và trở nên sai lạc theo thời gian?Vài người có ý tưởng rằng Tân ước đã được dịch ra "quá nhiều lần", nó đã bị sai lạc trong quá trình dịch thuật. Nếu những bản dịch được làm từ những bản dịch khác, điều đó có thể xảy ra. Nhưng những bản dịch thực sự được làm trực tiếp từ nguyên bản tiếng Hy lạp, tiếng Hê-bơ-rơ và tiếng Aram dựa trên hàng ngàn bản viết tay cổ xưa. Ví dụ, chúng ta biết Kinh Thánh Tân ước chúng ta có ngày hôm nay là đúng với nguyên bản của nó vì:
Khi so sánh bản văn của một bản viết tay với cái khác, sự phù hợp đáng ngạc nhiên. Thỉnh thoảng việc đánh vần có thể khác, hay các từ bị dời chỗ, nhưng nó ít ảnh hưởng. Liên quan đến thứ tự của từ, giáo sư trường đại học thần học Princeton giải thích, "Có một sự khác biệt rất lớn trong tiếng Anh nếu bạn nói, 'dog bites man' hay 'man bites dog'. Nhưng trong tiếng Hy lạp thì không như vậy. Một từ có chức năng là chủ từ của câu có thể đứng bất kỳ vị trí nào trong chuỗi từ của câu"5 Tiến sĩ Ravi Zacharias, một giáo sư ở trường đại học Oxford, cũng bình luận: "Về từ ngữ, Tân ước dễ dàng được chứng nhận nhất bài viết cổ xưa về mặt số lượng của tài liệu, khoảng thời gian giữa biến cố và tài liệu, sự đa dạng tài liệu có sẵn để xác nhận hay phủ nhận nó. Không có bản viết tay cổ xưa nào có thể so sánh được với nó về sự có sẵn và trung thực."6 Tân ước là tài liệu cổ xưa đáng tin cậy nhất của con người. Tính trung thực về văn bản của nó chắc chắn hơn những tác phẩm của Plato hay Iliad của Homer. Sự so sánh của Tân ước với những tác phẩm cổ xưa khác, bấm vào đây Cựu ước cũng được bảo tồn tốt đáng chú ý. Những bản dịch hiện đại của chúng ta được chứng thực bởi một số lượng lớn những bản viết tay cổ xưa cả trong tiếng Hê-bơ-rơ và Hy lạp, bao gồm sự khám phá ở giữa thế kỷ 20 về những cuộn giấy ở biển Chết. Những cuộn giấy này chứa đựng những đoạn đang hiện hữu của hầu hết các sách Cựu ước, có ngày khoảng 150 BC. Sự giống nhau của những bản viết tay ở Biển Chết được sao chép bằng tay trên 1000 năm là bằng chứng về sự cẩn thận của những người sao chép người Hê-bơ-rơ, là những người chịu trách nhiệm sao chép Kinh Thánh. Khảo cổ học có ủng hộ Kinh Thánh?
Kinh Thánh có một số lượng rất lớn chi tiết lịch sử, không phải mọi điều đề cập trong đó đã được tìm thấy bởi khảo cổ học. Tuy nhiên, không một nhà khảo cổ nào tìm thấy có mâu thuẩn trong những điều Kinh Thánh ghi lại.8 Trái lại, phóng viên báo Lee Strobel bình luận về sách của Mormon: "Khảo cổ học thất bại nhiều lần để chứng minh sự công bố của nó về những sự kiện mà cho rằng đã xảy ra lâu rồi tại Mỹ. Tôi nhớ viết bài cho Viện Smithsonian để hỏi về có bằng chứng nào ủng hộ cho những công bố của đạo Mormon không, chỉ nhận được sự trả lời cách mập mờ rằng các nhà khảo cổ nhìn thấy 'không có mối liên hệ trực tiếp giữa khảo cổ học của thế giới mới và chủ đề đề cập trong sách.'" Các nhà khảo cổ không xác định được vị trí các thành phố, những người, những tên, hay các nơi trong sách của Mormon.9 Nhiều địa điểm cổ xưa được đề cập bởi Luca, trong sách Công vụ các sứ đồ trong Tân ước, đã được xác định qua khảo cổ học. "Trong tất cả, Luca đưa ra tên của 32 quốc gia, 44 thành phố và 9 đảo không sai trật."10 Khảo cổ học cũng đã bác bỏ nhiều giả thuyết không có căn cứ về Kinh Thánh. Ví dụ, một giả thuyết cho rằng trong vài trường đại học hôm nay xác nhận Môise không viết sách Ngũ kinh (5 sách đâu tiên của Kinh Thánh), bởi vì chữ viết chưa được phát minh trong thời của ông. Các nhà khảo cổ đã khám phá ra bia màu đen. "Nó khắc những ký tự trên đó và nội dung chi tiết bộ luật Hammurabi. Nó có sau Môise? Không, Nó có trước Môise, không chỉ thế, nó còn trước cả Ap-ra-ham (2000 BC). Nó có trước tác phẩm của Môise ít nhất ba thế kỷ."11 Khảo cổ học cũng tìm thấy và xác nhận một bảng mẫu tự cổ xưa trong sự khám phá những tấm bảng Elba tại phía bắc Syria năm 1974. 14,000 bảng đất sét này có niên đại khoảng 2300BC, hàng trăm năm trước Ap-ra-ham.12 Những bảng mô tả văn hóa địa phương theo cách tương tự với những điều được ghi trong Sáng thế ký chương 12-50. Khảo cổ học liên tục chứng thực sự chính xác lịch sử của Kinh Thánh. Nghiên cứu thêm, bấm vào đây để xem bảng danh sách những sự tìm thấy chủ yếu của khảo cổ học. Có sự mâu thuẩn trong Kinh Thánh?Có người nói rằng Kinh Thánh đầy mâu thuẩn, điều này không thật. Số lượng của những mâu thuẩn là nhỏ so với phạm vi và tầm cỡ của Kinh Thánh. Điều mà những sự không nhất quán này tồn tại đem lại sự tò mò hơn là tai họa. Chúng không chạm đến bất cứ biến cố chính yếu nào hay chủ đề đức tin. Đây là ví dụ cái gọi là mâu thuẩn. Pilate ra lịnh đóng một cái bảng trên thập tự giá mà Chúa Jesus bị treo lên. Ba sách Tin lành ghi lại điều được viết trên tấm bảng đó:
Từ ngữ khác nhau, vì thế có mâu thuẩn. Điều đáng chú ý, mặc dù, tất cả ba tác giả mô tả cùng một chi tiết - Chúa Jesus bị đóng đinh. Điều này tất cả đều đồng ý. Họ cũng ghi lại có tấm bảng được đóng vào thập tự giá, ý nghĩa nội dung trên tấm bảng giống nhau trong ba bản tường thuật. Còn về việc chính xác từ ngữ? Trong nguyên bản tiếng Hy lạp của các sách Phúc âm, họ không sử dụng biểu tượng trích dẫn như chúng ta làm ngày hôm nay để chỉ ra một trích dẫn trực tiếp. Các tác giả Phúc âm đang trích dẫn không trực tiếp, điều đó có thể lý giải cho những khác biệt tinh tế trong những phân đoạn trên. Đây là một ví dụ khác về sự mâu thuẩn. Chúa Jesus ở trong mộ hai đêm hay ba đêm trước khi Ngài sống lại? Chúa Jesus phán, trước khi Ngài bị đóng đinh, "Vì Giô-na đã bị ở trong bụng cá lớn ba ngày ba đêm, cũng một thể ấy, Con người sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm." (Ma-thi-ơ 12:40). Mác tường thuật một lời khác của Chúa Jesus, "Nầy, chúng ta lên thành Giê-ru-sa-lem, Con người sẽ bị nộp cho các thầy tế lễ cả cùng các thầy thông giáo; họ sẽ định Ngài phải bị tử hình, và giao Ngài cho dân ngoại. Người ta sẽ nhạo báng Ngài, nhổ trên Ngài, đánh đập Ngài mà giết đi; sau ba ngày, Ngài sẽ sống lại." (Mác 10:33,34) Chúa Jesus bị giết vào ngày thứ sáu và sống lại vào ngày chủ nhật. Làm thế nào có thể ba ngày và ba đêm trong mộ? Ấy chính là lối nói trong thời Chúa Jesus để tính một phần của ngày hay đêm như là trọn ngày và đêm. Như thế, thứ sáu, thứ bảy, chủ nhật được gọi là ba ngày và ba đêm trong bối cảnh văn hóa thời bấy giờ. Chúng ta nói theo cách tương tự ngày hôm nay -- nếu một người nói, "tôi dành cả ngày để đi chợ," chúng ta hiểu rằng người ấy không muốn nói là 24 giờ. Đây là những mâu thuẩn tiêu biểu trong Tân ước. Hầu hết được giải quyết bởi sự xem xét kỹ hơn với chính đoạn văn hay qua sự nghiên cứu bối cảnh lịch sử. Ai viết các sách Tân ước? Tại sao không chấp nhận ngụy kinh, tin lành của Judas, hay tin lành của Thomas?
Những tác giả Tân ước khác cũng có mối liên hệ rất gần gũi với Chúa Jesus: Gia-cơ và Giu-đe là anh em cùng mẹ với Chúa Jesus, là những người ban đầu không tin vào Ngài. Phi-e-rơ là một trong 12 sứ đồ. Phao lô bắt đầu như một người ghét Cơ đốc giáo, nhưng ông đã trở thành một sứ đồ sau khi nhận được sự khải thị của Chúa Jesus. Ông cũng có mối thông công với những sứ đồ khác. Nội dung của những sách Tân ước nhất quán với điều hàng ngàn người chứng kiến tận mắt. Trong khi những sách khác được viết ra hàng trăm năm sau đó (ví dụ như tin lành của Giu-đa, được viết ra khoảng 130-170 AD, rất lâu sau khi Giu-đa chết), điều đó không khó cho hội thánh phát hiện ra chúng là giả mạo. Tin lành của Thomas, được viết ra khoảng năm 140AD, là một ví dụ khác về sự giả mạo mang danh của sứ đồ. Những tin lành giả mạo này mâu thuẩn với những sự dạy dỗ của Chúa Jesus và Cựu ước, và thường chứa đựng rất nhiều sai trật về phương diện lịch sử và địa lý.13 Vào năm 367AD, Athanasius liệt kê 27 sách Tân ước (cùng một danh sách chúng ta có ngày hôm nay). Không bao lâu sau đó, Jerome va Augustine lưu hành cùng một danh sách. Tuy nhiên, những danh sách này không cần thiết cho phần lớn Cơ đốc nhân. Bởi vì hầu hết các hội thánh đã xác nhận và sử dụng cùng một danh sách từ thế kỷ đầu tiên sau Đấng Christ. Khi hội thánh tăng trưởng vượt qua những vùng đất nói tiếng Hy lạp, và có nhu cầu dịch Kinh Thánh, và khi những mảng giáo phái tách ra liên tục xuất hiện cách bất ngờ với những bộ sách thánh hoàn chỉnh của họ, nó trở nên quan trọng hơn để có một danh sách dứt khoát. Tại sao cần 30 đến 60 năm để Tân ước được viết ra?Lý do chính các sách Tin lành chưa được viết ra ngay sau khi Chúa Jesus chết và sống lại là vì nó không có nhu cầu rõ ràng cho việc viết ra những điều đó. Ban đầu tin lành được truyền ra bằng miệng tại thành Giê-ru-sa-lem. Không có nhu cầu để viết ra một bản tường thuật về đời sống Chúa Jesus, bởi vì những người ở khu vực Giê-ru-sa-lem là nhân chứng cho Chúa Jesus và biết rõ chức vụ của Ngài.14 Tuy nhiên khi tin lành truyền ra vượt khỏi Giê-ru-sa-lem, và những người chứng kiến tận mắt không còn nữa, có một nhu cầu viết ra những bài tường thuật để dạy dỗ những người khác về đời sống và chức vụ của Chúa Jesus. Nhiều học giả định ngày của các sách Tin lành khoảng từ 30 đến 60 năm sau khi Chúa Jesus chết. Luca cho chúng ta một sự soi sáng nhỏ thêm về điều này khi nói rằng, lúc bắt đầu Tin lành của ông, tại sao ông viết nó ra: "Hỡi Thê-ô-phi-lơ quí nhân, vì có nhiều kẻ dốc lòng chép sử về những sự đã làm nên trong chúng ta, theo như các người chứng kiến từ lúc ban đầu và trở nên người giảng đạo đã truyền lại cho chúng ta, vậy, sau khi đã xét kỹ càng từ đầu mọi sự ấy, tôi cũng tưởng nên theo thứ tự viết mà tỏ ra cho ông, để ông biết những điều mình đã học là chắc chắn.16 Giăng cũng đưa ra lý do cho việc viết ra sách Tin lành của ông: "Đức Chúa Jêsus đã làm trước mặt môn đồ Ngài nhiều phép lạ khác nữa, mà không chép trong sách nầy. Nhưng các việc nầy đã chép, để cho các ngươi tin rằng Đức Chúa Jêsus là Đấng Christ, tức là Con Đức Chúa Trời, và để khi các ngươi tin, thì nhờ danh Ngài mà được sự sống."16 Nếu bạn muốn biết thêm về Chúa Jesus, bài viết này sẽ cho bạn một sứ tóm tắt về đời sống của Ngài: Vượt ra ngoài đức tin mù lòa. Có vấn đề gì nếu Chúa Jesus thực sự đã làm và nói như được chép trong các sách Tin lành?
Tân ước có phải là một sự trình bày chính xác và đáng tin cậy về Chúa Jesus không? Có. Chúng ta có thể tin cậy Tân ước bởi vì có rất nhiều sự thực ủng hộ nó. Bài viết này đụng chạm đến những điểm sau: các nhà sử học đồng tình, khảo cổ học đồng tình, bốn sách phúc âm hòa hợp với nhau, sự bảo tồn các tài liệu sao chép là rõ ràng, có sự chính xác rất cao của các bản dịch. Tất cả những điều này đưa ra một nền tảng vững chắc cho việc tin vào nhưng điều chúng ta đọc trong Tân ước: rằng Chúa Jesus là Đức Chúa Trời, Ngài gánh thay hình phạt tội lỗi của chúng ta, và Ngài đã sống lại từ sự chết. Xin bạn gởi email cho chúng tôi nếu bạn có những câu hỏi nào khác. (1) McDowell, Josh. The New Evidence that Demands a Verdict (Thomas Nelson Publishers, 1999), p. 55.
Ví dụ về điều được trình bày trong một trong các sách Phúc âm... Các sách Tin lành được trình bày như là một sự thật,"thế nào điều này đã xảy ra." Ngay cả những báo cáo về việc Chúa Jesus làm những phép lạ được viết ra không theo cảm xúc hay huyền bí. Một ví dụ tiêu biểu được ghi lại trong Luca, chương 8, nơi Chúa Jesus khiến một bé gái sống lại từ sự chết. Hãy chú ý những chi tiết và sự rõ ràng trong bài viết: Có người cai nhà hội tên là Giai-ru đến sấp mình xuống nơi chân Đức Chúa Jêsus, xin Ngài vào nhà mình. Vì người có con gái một mười hai tuổi gần chết. Khi Đức Chúa Jêsus đương đi, dân chúng lấn ép Ngài tứ phía. Bấy giờ, có một người đàn bà đau bịnh mất huyết mười hai năm rồi, cũng đã tốn hết tiền của về thầy thuốc, không ai chữa lành được, đến đằng sau Ngài rờ trôn áo; tức thì huyết cầm lại. Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Ai rờ đến ta? Ai nấy đều chối; Phi-e-rơ và những người đồng bạn thưa rằng: Thưa thầy, đoàn dân vây lấy và ép thầy. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Có người đã rờ đến ta, vì ta nhận biết có quyền phép từ ta mà ra. Người đàn bà thấy mình không thể giấu được nữa, thì run sợ, đến sấp mình xuống nơi chân Ngài, tỏ thật trước mặt dân chúng vì cớ nào mình đã rờ đến, và liền được lành làm sao. Nhưng Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi con gái ta, đức tin ngươi đã chữa lành ngươi; hãy đi cho bình an. Ngài còn đương phán, có kẻ ở nhà người cai nhà hội đến nói với người rằng: Con gái ông chết rồi; đừng làm phiền thầy chi nữa. Song Đức Chúa Jêsus nghe vậy, phán cùng Giai-ru rằng: Đừng sợ, hãy tin mà thôi, thì con ngươi sẽ được cứu. Khi đến nhà, Ngài chỉ cho Phi-e-rơ, Gia-cơ, Giăng, và cha mẹ con ấy vào cùng Ngài. Ai nấy đều khóc lóc than vãn về con đó. Nhưng Ngài phán rằng: Đừng khóc, con nầy không phải chết, song nó ngủ. Họ biết nó thật chết rồi, bèn nhạo báng Ngài. Nhưng Đức Chúa Jêsus cầm lấy tay con ấy, gọi lớn tiếng lên rằng: Con ơi, hãy chờ dậy! Thần linh bèn hoàn lại, con ấy chờ dậy liền; rồi Ngài truyền cho nó ăn. Cha mẹ nó lấy làm lạ; nhưng Ngài cấm nói lại sự xảy ra đó với ai. Giống như những bản tường thuật khác về việc Chúa Jesus chữa lành dân chúng, Ở đây bày tỏ sự chân thật. Nếu nó là điều bịa đặt, sẽ có những phần có lẽ đã được viết khác đi. Ví dụ, trong câu chuyện hư cấu, sẽ không có một sự gián đoạn với điều khác đang xảy ra. Nếu nó là hư cấu, những người đang khóc lóc sẽ không cười vào câu nói của Chúa Jesus; có lẽ họ giận dữ, hay bị tổn thương, chứ không cười. Và trong câu chuyện hư cấu, liệu Chúa Jesus sẽ ra lịnh cho cha mẹ bé gái im lặng? Bạn sẽ mong đợi việc chữa lành mang lại một lợi thế rất lớn. Nhưng đời sống thật không luôn luôn diễn ra một cách êm thắm. Có những sự gián đoạn. Người ta phản ứng một cách kỳ cục. Và Chúa Jesus có lý do riêng của Ngài không muốn cha mẹ đồn tin này ra ngoài. Sự thử nghiệm tốt nhất tính chân thật của Phúc âm là chính bạn đọc nó. Nó giống như bài tường thuật về một sự kiện có thật hay giống như một câu chuyện tưởng tượng ? Nếu nó là thật, thì Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính Ngài cho chúng ta. Chúa Jesus đã đến, sống, dạy dỗ, truyền cảm, và mang sự sống cho hàng triệu người, là những người đã đọc và làm theo lời của Ngài ngày hôm nay. Điều Chúa Jesus đã nói trong các sách Phúc âm, nhiều người đã tìm thấy sự thật đáng tin cậy: "Ta đã đến để các ngươi có sự sống, và sự sống dư dật," (Giăng 10:10) Một sự so sánh Tân ước và những tác phẩm cổ xưa khác ... Đây là cách sách Tân ước so sánh với những tác phẩm cổ xưa khác*:
*McDowell, Josh. The New Evidence that Demands a Verdict (Thomas Nelson Publishers, 1999), p. 55. Bản liệt kê những khám phá chính yếu của khảo cổ học...
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| © EveryVietStudent.com |