Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
THÍCH:  
CHIA SẺ:  

Có hay Không

Nghệ thuật làm quyết định...

Quyết định lớn nhất mà bạn sẽ làm là gì? Chúng ta sẽ cùng trở lại với câu hỏi này sau. Thay vào đó, hãy nghĩ về điều này: bạn có thể làm những quyết định. Bạn có thể làm những quyết định! Trong trường hợp bạn chưa từng nghĩ về điều này trước đây, xin hãy nhận thức rằng: làm quyết định là một chức năng phi thường.

Tại sao cá hồi lại bơi ngược dòng nước mỗi năm một lần? Bởi vì nó quyết định như thế? Hay bởi vì có một bản năng nào đó bên trong nó buộc nó làm vậy? Có vẻ như nó chẳng có sự lựa chọn nào trong chuyện này.

Nhưng một sinh viên tốt nghiệp có thể chuyển đến New York hoặc Cleveland, với điều kiện cô ấy được mời làm ở cả hai thành phố. Cố ấy phải làm sự lựa chọn, không phải dựa vào bản năng. Sẽ đến New York hay Cleveland? Có thể công việc ở Cleveland trả lương cao hơn, nhưng cô ấy vẫn thích sống ở New York hơn. Chọn cái này hay cái khác sẽ có nghĩa là “có” và “không”. Cô ấy sẽ nói “có” với thành phố mà cô chọn, và “không” với thành phố mà cô quyết định không làm việc ở đó.

Chúng ta liên tục làm những quyết định “có” hoặc “không”. Có lẽ hàng ngàn quyết định trong mỗi ngày. Bạn có bao giờ suy xét đó là một năng kỳ diệu thế nào không? Bạn có bao giờ suy xét quyết định quan trọng nhất trong đời là gì?

Làm quyết định đòi hỏi các phương án

Khả năng lựa chọn là khá kỳ lạ. Nếu ngành của bạn đòi hỏi biết ngoại ngữ, bạn có thể chọn điều mình muốn. Đó là tiếng Pháp, tiếng Nga, tiếng Đức, hay tiếng Tây Ban Nha? Bạn không bị bản năng buộc phải chọn cái này hơn cái kia. Thay vào đó, bạn cân nhắc các phương án và nói “có” với một cái và “không” với tất cả những cái còn lại.

Một cậu bé lớn lên tại nước cộng hòa Đô-mi-ni-ca không quyết định ai là bố mẹ mình, cậu sẽ được nuôi dưỡng tại thành phố nào hoặc cậu sẽ nói tiếng gì. Nhưng khi cậu ấy lớn hơn, thế giới các phương án của cậu gia tăng. Nếu cậu học xong trung học, cậu có thể gia nhập quân đội hoặc đi học đại học. Sẽ làm cái gì đây?

Cậu ấy không chọn được sinh ra tại nước cộng hòa Đô-mi-ni-ca, nhưng nếu cậu ấy học hành chăm chỉ, nhận được bằng y khoa và kiếm được nhiều tiền, cậu có thể quyết định rời bỏ quê hương và mở một phòng khám bệnh tại một đất nước khác.

Nhiều thứ thoạt đầu bị áp đặt trên chúng ta. Bố mẹ chúng ta là ai, chúng ta sinh ra tại đâu, giới tính và dân tộc của chúng ta là gì. Nhưng khi cuộc sống tiếp tục, chúng ta học biết rằng chúng ta có thể và cần phải làm những sự lựa chọn, những thứ liên quan đến nhiều phương án. Trong một gia đình lành mạnh, người bố giúp các đứa con mới lớn của mình hiểu rằng chúng phải làm những quyết định trong đời, và rằng những quyết định của cuộc sống đều có hậu quả.

Người ta làm những quyết định liên quan đến những phương án họ có thể có. Nếu không có phương án nào khác, họ không phải làm quyết định nào cả. Nhưng nếu họ có nhiều hơn một phương án, thì phải làm một sự lựa chọn. Thậm chí quyết định không làm quyết định bản thân nó cũng là một quyết định.

Một vài quyết định quan trọng hơn những quyết định khác. Một cô gái sẽ lấy John hay Ted làm chồng quan trọng hơn nhiều so với việc cô ấy sẽ ăn bánh quế hay mì tôm vào bữa sáng. Điều đó quan trọng hơn bởi vì việc cô ấy lấy ai sẽ có những hậu quả lớn hơn, kéo dài hơn. Ngoài ra, điều đó quan trọng hơn bởi vì John và Ted quan trọng hơn bánh quế và mì tôm.

Điều chúng ta thấy là tầm quan trọng của một quyết định gắn liền với hai điều: 1) Những hậu quả của nó là gì, và 2) Quyết định đó liên lụy đến ai hoặc cái gì.

Ví dụ, bạn sẽ lấy ai là một quyết định rất quan trọng. Nó liên lụy đến người khác, và người được chọn sẽ mang lại những hậu quả lớn lao và kéo dài cho đời sống bạn. Vậy thì, với ý thức về điều này trong đầu, cái gì là quyết định quan trọng nhất mà bạn sẽ làm?

Khi việc làm quyết định trở nên quan trọng

Hãy suy xét điều này: quyết định quan trọng nhất mà bạn sẽ làm đó là bạn sẽ làm gì với Thượng Đế.

Hãy nghĩ về điều đó. Nếu Đức Chúa Trời là Đấng như đa số người ta nghĩ về Ngài, thì Đức Chúa Trời là một nhân vật quan trọng nhất tồn tại. Ngài là Đấng Tạo Hóa và là Đấng Nâng Đỡ cả vũ trụ. Ngài là Đấng duy nhất đã luôn tồn tại và sẽ còn lại đây mãi, bất chấp mọi điều.

Nếu bạn quyết định ăn hành tây lăn bột chiên giòn thay vì khoai tây chiên thì đó cũng không phải là chuyện lớn. Nếu bạn mua chiếc áo sơ mi kẻ thay vì màu đỏ sậm, thì thật ra đâu có vấn đề gì? Nếu bạn cưới Bill thay vì Brad, hoặc Mandy thay vì Marcia – thậm chí dù điều đó rất quan trọng, về lâu dài thì mức độ quan trọng của nó cũng chẳng là gì nếu so với việc bạn chọn có kết hợp với Đức Chúa Trời hay không?

Và đó chính là hoàn cảnh mà chúng ta thấy mình đang rơi vào. Vì Đức Chúa Trời đã cho phép chúng ta nói “Tôi có” hoặc “Tôi không” với Ngài. Chúng ta có thể bước vào cuộc kết hiệp với thiên thượng hoặc hoàn toàn khước từ. Chúng ta có thể nói “có” hoặc “không” với Đức Chúa Trời của mọi tạo vật. Và không quyết định thực ra cũng là một quyết định.

Giờ đây, hãy cân nhắc, điều này khá lạ lùng. Hãy tưởng tượng bạn được yêu và ngưỡng mộ bởi một người con trai hoặc một người con gái đẹp nhất, thông minh, hóm hỉnh, yêu thương và dũng cảm nhất từng sống. Con người hoàn hảo này vô cùng yêu bạn, với một tình yêu dâng hiến, và muốn kết hiệp với bạn cả đời, và thật ra là cho cả đời đời.

Bạn sẽ nói gì? “Tôi xin lỗi. Anh/Cô không xứng với tôi.” chăng?

Thế mà đó chính là thái độ của nhiều người (đa số?1) với Đức Chúa Trời.

Một số quyết định phải rất dễ làm

Nếu chúng ta muốn có mối quan hệ với một ai đó, người đó phải là Đức Chúa Trời. Không có ai tốt hơn để chúng ta lập mối quan hệ. Ngài tốt lành, khôn ngoan, yêu thương, đúng đắn, công bằng, tôn trọng, thành thật và quan tâm. Có lẽ chỉ nhìn thấy mặt Ngài cũng đánh dấu khoảng khắc vĩ đại nhất trong đời sống chúng ta.

Vậy mà chúng ta nói với Ngài: “Dù sao cũng cám ơn, nhưng… không, cám ơn.” Nói như vậy nghĩa là tuyên bố, trong một ý nghĩa nào đó, rằng Ngài không xứng với chúng ta. Thật mỉa mai!

Nhưng trước hết tại sao lại khước từ Ngài? Có lẽ bởi vì Ngài quá đáng sợ chăng. Chúng ta nghĩ: “Ai lại muốn đi cưới một người hoàn hảo cơ chứ? Họ sẽ luôn để ý đến những lỗi lầm của tôi!” Nhưng Đức Chúa Trời không đòi hỏi chúng ta phải hoàn hảo, mà Ngài bảo chúng ta chỉ hãy đến với Ngài trong sự bất toàn của chúng ta. Ngài thậm chí còn nói rằng sẽ loại bỏ những bất toàn của chúng ta vào đời sau, để chúng ta sẽ nên giống Ngài hơn.

OK, thế thì cái đó là gì? Tại sao khước từ một người tuyệt vời như Đức Chúa Trời? Chỉ có Chúa mới biết. Đối với người, lý do có thể khác nhau.

Hãy nghĩ về điều đó. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời còn chúng ta thì không phải. Chúng ta cần Ngài, chẳng phải Ngài cần chúng ta. Ngài có thể tồn tại mà không có chúng ta. Ngài đã luôn luôn tồn tại. Nhưng chúng ta không thể tồn tại nếu thiếu Ngài. Chúng ta không bao giờ tồn tại mà không có Ngài.

Và Ngài biết rằng Ngài là điều tốt nhất cho chúng ta. Ngài biết rằng Ngài là nhân vật tốt đẹp, thông minh, thành thật, yêu thương và quan tâm nhất từng sống. Ngài biết rằng nếu chúng ta thực sự đầu phục và có mối quan hệ với Ngài, điều đó sẽ là lợi ích nhất cho chúng ta. Thực tế là, chẳng có gì có thể tốt hơn cho chúng ta. Chẳng có gì khác!

Bởi vậy, Ngài có đầy đủ quyền không cho phép chúng ta quyết định chống lại Ngài. Nhưng Ngài đã cho phép. Ngài cho phép chúng ta nói tiếng “Không, Cám ơn” to tướng. Mặc dù, thật ra, chúng ta là ai để khước từ Ngài?

Ngài để chúng ta làm quyết định đa số?

Sự hạ mình vĩ đại là Đức Chúa Trời đứng sẵn sàng và chờ đợi để tiếp nhận chúng ta về với Ngài, bất cứ khi nào chúng ta cuối cùng đến bên Ngài, dẫu chúng ta lẽ ra phải luôn luôn đến với Ngài. Có phải Ngài là kẻ hợm mình hoặc để bụng và Ngài không còn tiếp nhận chúng ta nữa không. Bởi vì có thể (và thực là như vậy) Ngài không đáng phải tiếp nhận chúng ta sau khi trước đó chúng ta đã khước từ Ngài.

Nhưng Đức Chúa Trời bày tỏ lòng thương xót và ân điển. Ngài đầy lòng thương cảm. Ngài nhịn nhục. Ngài gõ cửa lòng chúng ta và chờ đợi sự đáp lời. Ngài cho phép chúng ta làm một quyết định vĩ đại. Có cái “không” nào kinh dị hơn cái “không” nói với Đức Chúa Trời? Có cái “có” nào làm thỏa mãn hơn cái “có” nói với Đức Chúa Trời?

Để biết thêm thông tin về mối quan hệ với Đức Chúa Trời, hãy xem Nhận biết Đức Chúa Trời cách cá nhân.

 Tôi có một câu hỏi…
 Làm thế nào để bắt đầu mối quan hệ với Đức Chúa Trời

(1) "Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít." (Kinh Thánh, Ma-thi-ơ 7:13-14)

CHIA SẺ BÀI BÁO NÀY:  

TOP