Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
THÍCH:  
CHIA SẺ:  

Tê Liệt Nhưng Không Tuyệt Vọng

Sau một tai nạn khi lặn dưới nước, làm sao một người có thể đối diện với tình trạng chấn thương tuỷ sống với cảm giác đau đớn và tuyệt vọng lại tìm thấy hy vọng?

Stacy James

Là sinh viên năm ba đại học, tôi đã bị liệt từ cổ xuống trong một tai nạn khi lặn dưới nước. Trong nháy mắt, thế giới của tôi thay đổi vĩnh viễn. Từ một sinh viên cực kỳ năng động, tôi đã trở thành kẻ không bao giờ có thể làm những thứ mình từng ưa thích như chạy nhảy, chạy tiếp sức, hay chơi đàn pi-a-nô và ghi-ta. Tôi cũng từng dự định làm một giáo sĩ và phục vụ Chúa trọn đời. Tại sao Ngài lại để điều ấy xảy ra cho tôi?

Tôi thường nằm trên giường và khóc. Khóc vì thân thể tôi không còn kiểm soát được nữa, khóc vì bị bạn bè xa lánh, khóc vì tưởng rằng các bác sĩ có thể chữa lành cho tôi. Thỉnh thoảng tôi nổi cáu khi vị bác sĩ nào đó dường như quá thản nhiên về tình trạng của tôi, và tôi ngại ngùng trước cái nhìn của những sinh viên khác khi tôi lăn bánh xuống giảng đường.

Tôi đã đọc trong Kinh Thánh rằng Đức Chúa Trời phán một khi chúng ta nhận biết Ngài, Ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Thậm chí dầu tôi đang nằm đó trong nỗi tuyệt vọng, tôi biết rằng vẫn còn có hy vọng vì Đức Chúa Trời yêu tôi và Ngài vẫn có mục đích dành cho đời sống tôi. Tin cậy và để Ngài nắm tay vượt qua nỗi tuyệt vọng ấy hay cứ cay đắng và giận dữ với Ngài hay không là do tôi lựa chọn. Tôi chọn theo Chúa dầu tôi cảm thấy không cần thiết làm như vậy ngay lúc đó.

Thường thì khi những việc không hay xảy đến cho chúng ta, chúng ta dễ bị cám dỗ để nghi ngờ tình yêu của Chúa: “Chúa ôi, nếu Ngài yêu con, Ngài hẳn sẽ không để con chịu khổ như thế này.” Tôi học được rằng chúng ta không thể để hoàn cảnh của chúng ta quyết định tình yêu Chúa dành cho chúng ta. “Lòng Đức Chúa Trời yêu chúng ta đã bày tỏ ra trong điều nầy: Đức Chúa Trời đã sai Con một Ngài đến thế gian, đặng chúng ta nhờ Con được sống.” (I Giăng 4:9). Đây chính là điều chúng ta phải xem xét khi xác định tình yêu của Ngài. Phước hạnh hay không cũng không phải là điều chúng ta cần xem xét đến.

Tôi đã học được rằng yêu không có nghĩa là không có đau đớn và nan đề. Đức Chúa Trời thường dùng những điều này để giúp chúng ta tăng trưởng và trưởng thành. Cuộc sống đang và sẽ cứ luôn khó khăn. Tôi vẫn trải qua nhiều sự rắc rối từ sau tai nạn và tôi đã mất đi nhiều người thân yêu. Bản chất của cuộc sống vốn là sự pha trộn giữa cái tốt và cái xấu. Càng sống bao lâu, tôi càng phải học để chấp nhận chúng bấy lâu.

Đức Chúa Trời cũng ban cho chúng ta tự do bày tỏ đau đớn và khóc lóc. Không thể hiện cảm xúc đồng nghĩa với việc kìm nén sự đau đớn, là cảm xúc sẽ tự nguôi ngoai một cách tiêu cực. Khi chúng ta chịu khổ, chúng ta cần thời gian để đối diện với sự mất mát hay khủng hoảng, để thể hiện sự đau buồn của mình cách đúng đắn. Chúng ta không cần phải đeo mặt nạ, đặc biệt là với Chúa. Ngài đã tạo nên chúng ta và Ngài biết rõ chúng ta cảm thấy thế nào. Tôi vẫn trình dâng những thắc mắc và cảm xúc của mình lên cho Chúa trong lời cầu nguyện và bày tỏ những điều đó ra cho những người bạn thân khi tôi cần ai đó ở bên.

Đức Chúa Trời cũng hứa ban cho chúng ta một hy vọng trong tương lai. Tôi càng sống trong tình trạng tuỷ sống bị chấn thương bao nhiều, tôi càng hy vọng cái ngày mà tôi sẽ được bước đi trở lại trên thiên đàng. Ngài đã sắm sẵn cho chúng ta một nơi không còn khóc lóc, đau đớn, bệnh tật hay chết chóc nữa.

Cho đến hôm nay, tôi không còn cay đắng về tình trạng của mình nữa. Tôi đã thấy sự tốt lành của Đức Chúa Trời, tôi đã mạnh mẽ hơn và thà tôi ngồi trên xe lăn mà nhận biết Chúa còn hơn làm một vận động viên chuyên nghiệp kiếm được hàng triệu đô-la mà phải đời đời xa cách Ngài.

 Tôi có một câu hỏi…
 Làm thế nào để bắt đầu mối quan hệ với Đức Chúa Trời
CHIA SẺ BÀI BÁO NÀY:  

TOP