Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
THÍCH:  
CHIA SẺ:  

Chiếc Ngai Của Cuộc Đời Bạn

Một nhà triết học có lần đã đưa ra tiên đề sau để đi tới sự kiện là ông ta thật sự tồn tại: “tôi tư duy, vậy nên tôi tồn tại.” Ông không thể nói: “Tôi chỉ đang tưởng tượng là mình tồn tại” – vì ngay khi ông bao gồm “Tôi” vào trong câu nói của mình, là ông đang công nhận rằng có một cái tôi tồn tại.

Cái tôi (selfhood) của một người là một trong những điều thâm thúy nhất trong vũ trụ. Chúng ta phải vừa hạ mình vừa choáng ngợp khi nghĩ rằng chúng ta là những cá nhân, phân cách khỏi người khác. Chúng ta là những hòn đảo trong nhiều cách. Không ai có thể cảm nhận chính xác những cảm giác của bạn hoặc suy nghĩ những tư tưởng chính xác của bạn. Chúng chỉ là của bạn. Chúng là phần không thể tách rời của bạn và chỉ của bạn mà thôi.

Nằm trong phần này của con người chúng ta (“cái tôi”) có một điều có tầm quan trọng vô cùng đối với Đức Chúa Trời: ý chí cá nhân của chúng ta. Ý chí là phần trong chúng ta mà thực sự là của chúng ta, thực sự là chúng ta. Hãy tưởng tượng cuộc sống của chúng ta giống như một cái phòng có chiếc ngai bên trong, và ý chí của chúng ta ngồi trên chiếc ngai cai trị vũ trụ nhỏ bé của chúng ta. Khi thông tin bên ngoài đến và được ý chí của chúng ta chú ý đến, chúng ta làm với nó điều gì tùy thích. Tức là chúng ta được làm sự lựa chọn. Và bởi vì đó là vũ trụ của chúng ta và ý chí của chúng ta ở trên ngai nên sự lựa chọn đó là cuối cùng.

Vậy khi có một thông tin nào đó từ phần khác trong vũ trụ của chúng ta đến, trong khi ý chí của chúng ta ngồi trên ngai. “Tâu đức vua!’ – chúng ta được nghe – “tôi nhận thấy là ngài sẽ khổ sở rất nhiều nếu ngài ăn miếng bánh thứ ba đó.” Đó là lương tâm của chúng ta đang nói, và chúng ta có thể hoặc bỏ qua thông tin đó hoặc nghe theo và chú ý đến nó.” “Cút đi khỏi ta, hỡi đồ điên” – ý chí nói – “Ta sẽ đi đạo quanh nhà sau bữa tối và mọi chuyện đều ổn thôi.”

Đây là một khái niệm quan trọng cần hiểu, bởi vì nó liên quan rất nhiều đến việc chúng ta làm gì đối với Thượng Đế. Tại một điểm nào đó trong đời sống chúng ta, có vẻ như thông tin của chúng ta mang đến cho chúng ta vài thông tin “bên ngoài” về Thượng Đế. Nó có thể giống như sau:

“Hỡi đức vua, tôi đã để ý thấy (và tất nhiên tôi muốn báo cho ngài về điều này) rằng có một Đấng gọi là Thượng Đế đang tìm cách vào trong vũ trụ của chúng ta. Đấng đó nói rằng Đấng đó có quyền tự do cai trị để đi bất cứ nơi nào mình thích, nhưng Đấng đó sẽ không vào trong vũ trụ của nhà vua trừ khi có lời mời rõ ràng.

“Đấng đó cũng nói rằng nếu Đấng đó bước vào, Đấng đó có lẽ sẽ ảnh hưởng rất nhiều trên những quyết định mà ngài làm từ ngai của ngài. Tôi xin lỗi, nhưng đó là điều Đấng đó nói. Nhưng, Đấng đó nói, nếu ngài làm điều đó, vũ trụ của ngài sẽ trở thành một nơi tốt hơn. Đấng đó nói Đấng đó yêu thương, và chỉ muốn điều tốt nhất cho ngài, và điều tốt nhất đó là chính Đấng đó.

“Đấng đó có vẻ như muốn tạo ấn tượng, xin lỗi khi tôi nói thế này, rằng Đấng đó, không giống ngài, là một Vị Vua Hòan Hảo. Đấng đó nói ngài có thể tin tưởng Đấng đó, tốt hơn là ngài có thể tin tưởng chính mình. Như vậy, ngài nói gì? Ngài có muốn cho Đấng đó vào không?”

Có phải tất cả chúng ta đều từng kinh nghiệm một điều gì đó giống thế? Đức Chúa Trời để chúng ta làm quyết định. Ngài đối xử với chúng ta một cách rất tôn trọng. Ngài không xông vào vũ trụ của chúng ta. Ngài không lật đổ triều đại của chúng ta. Thay vào đó, Ngài đề nghị được bước vào. Trong lời của chính Ngài, Chúa Jêsus nói: “Này, Ta đứng bên cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa ra, Ta sẽ vào với người ấy; Ta sẽ ăn tối với người, và người với Ta.

 Tôi có một câu hỏi…
 Làm thế nào để bắt đầu mối quan hệ với Đức Chúa Trời
CHIA SẺ BÀI BÁO NÀY:  

TOP