Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
THÍCH:  
CHIA SẺ:  

Cái Gì Đó

Đây là phần tiếp theo của bài Đã Chẳng Từng Có Gì Sao?

Nếu Hoàn Toàn Chẳng Có Gì Hết đã từng tồn tại, thì ngày nay vẫn sẽ Hoàn Toàn Chẳng Có Gì Hết. Nhưng mà sự thật là ngày nay có nhiều thứ (ví dụ như chính bạn), nghĩa là Hoàn Toàn Chẳng Có Gì Hết chưa bao giờ tồn tại. Nếu nó từng tồn tại, thì không có bạn ngồi đây đọc bài này đâu. Nếu vậy thì Hoàn Toàn Chẳng Có Gì Hết vẫn còn ở đây.

Vì vậy, chưa từng có thời điểm nào mà Hoàn Toàn Chẳng Có Gì Hết tồn tại. Do đó, đã từng có cái gì đó. Nhưng nó là cái gì vậy? nếu chúng ta đi ngược về thời điểm ban đầu, Cái Gì Đó đã từng tồn tại là gì? Chỉ có một Cái Gì Đó hay nhiều hơn một? Và nó giống như cái gì, phán đoán theo những gì đang tồn tại ngày nay?

Trước hết, chúng ta hãy tìm hiểu vấn đề số lượng. Hãy một lần nữa nhớ lại căn phòng rộng, tối đen và khóa kín. Tưởng tượng rằng có mười quả bóng ten-nít ở trong phòng. Quay ngược thời gian đến thời điểm mà ta chỉ có thế này: mười quả bóng ten-nít.

Tiếp theo là gì? Gỉa sử là chúng ta đợi ròng rã cả năm trời. Và trong phòng có gì? Cũng chỉ mười quả bóng ten-nít, phải không? Bởi vì không thế lực nào khác tồn tại. Và dĩ nhiên chúng ta biết rằng mười quả bóng ten-nít bình thường — cho dù thời gian trôi qua bao lâu đi nữa — cũng không sinh ra thêm một quả nào nữa. Hay là cái gì khác nữa.

Vâng, giả sử nếu chỉ có sáu quả bóng ten-nít trong phòng để bắt đầu thì sao? Điều này có thay đổi tình hình không? Không, hoàn toàn không. Vậy thì, nếu có sáu triệu quả bóng ten-nít trong phòng thì sao? Cũng chẳng thay đổi gì hết. Tất cả những gì chúng ta có trong phòng cũng chỉ là những quả bóng ten-nít, cho dù có bao nhiêu quả đi chăng nữa.

Điều chúng ta rút ra là số lượng không phải là vấn đề. Nếu chúng ta quay lại khởi điểm của mọi vật, số lượng của Cái Gì Đấy đã phải tồn tại là không quan trọng. Hay là nó quan trọng?

Bỏ những quả bóng ten-nít qua một bên. Bây giờ là một con gà trong phòng. Bây giờ đợi một năm. Ta thấy gì trong phòng? Chỉ một con gà, đúng không? Nhưng nếu chúng ta để vào một con gà mái và một con gà trống trong phòng thì sao? Bây giờ đợi một năm, chúng ta có gì? Một bầy gà!!

Thế thì số lượng quan trọng, NẾU trong phòng có ít nhất hai thứ có thể tạo ra một vật thứ ba. Gà mái + gà trống = gà con. Nhưng số lượng không quan trọng nếu chúng ta đang đề cập đến ít nhất hai thứ không thể sinh ra cái thứ ba. Quả bóng ten-nít + quả bóng đá = không có gì.

Thế thì vấn đề ở phẩm chất nhiều hơn là số lượng. Những Cái Gì Đó sở hữu những tính chất nào? Nó có thể làm những thứ khác trở nên tồn tại không?

Hãy quay lại câu chuyện những con gà, nhưng chúng ta hãy chính xác hơn, bởi vì đây có thể là trường hợp vào lúc rất, rất ban đầu. Chúng ta có một gà trống và một gà mái trong phòng. Mỗi con ở một phần khác nhau của phòng, lơ lửng giữa tình trạng hư vô. Liệu chúng có sinh ra những con gà khác không?

Không đâu. Tại sao? Bởi vì chẳng có môi trường gì hỗ trợ hết. Chẳng có gì trong phòng ngoại trừ gà mái và gà trống. Không có không khí để thở hoặc bay, không có mặt đất để đi lại, không có chất gì để sống. Chúng không thể ăn, đi lại, bay nhảy hay thở được. Môi trường chúng sống hoàn toàn hư vô.

Vậy thì những con gà không được tính rồi. Gà không thể tồn tại hay sinh sản mà không có một dạng môi trường nào đó. Cùng với một môi trường, chúng có thể sinh ra những con gà khác. Và với một môi trường tác động trên chúng, chúng có thể – mặc dù có vẻ ngớ ngẩn – theo dòng thời gian biến đổi thành một loại gà khác. Dần dần trong tiến trình dám lắm nó thay đổi thành con rái cá hoặc là hươu cao cổ.

Thế thì chúng ta vẫn có một căn phòng mà không có môi trường. Do đó, chúng ta cần Cái Gì Đó có thể tồn tại mà không cần một môi trường. Cái Gì Đó không cần không khí, thức ăn hay nước để tồn tại. Không một vật sống động trên trái đất nào có khả năng này.

Vậy thì những vật không sống thì sao? Chúng không cần một môi trường, đúng rồi. Nhưng mà chúng cũng rơi vào tình cảnh giống như những quả bóng ten-nít. Vật không sống thì chẳng tạo ra gì hết. Ví dụ, thay vì mười quả bóng ten-nít, bạn có một tỉ tỉ phân tử khí hydrô. Thì xảy ra gì không? Thời gian trôi, bạn vẫn chỉ có một tỉ tỉ phân tử khí hydro, chẳng gì hơn.

Trong khi chúng ta đang nói về vật chất không sống, cũng hãy xem nó cần gì để tồn tại. Bạn đã từng nghe về máy Supercollider (Siêu đập) chưa? Nhiều năm trước, chính phủ (Mỹ) bắt tay vào một thí nghiệm tạo ra vật chất. Supercollider là địa đạo hàng dặm mà qua đó những nguyên tử sẽ di chuyển ở tốc độ siêu âm (nhanh hơn tốc độ âm thanh) và va đập vào nhau để nhằm tạo ra một phần tử nhỏ. Đó là những phần tử nhỏ bé nhất, hầu hết là vật chất dưới dạng siêu nhỏ.

Điều này mách bảo ta điều gì? Rằng minh họa với mười quả bóng ten-nít mà chúng ta dùng không thực sự đơn giản như vậy. Vì sẽ phải cần một lượng năng lượng đáng KINH NGẠC để tạo ra một quả bóng ten-nít từ không có gì. Và không có gì là tất cả những gì chúng ta có. Trong phòng tuyệt đối chẳng có gì.

Vậy điều mà bây giờ chúng ta thu đuợc như sau. Cái Gì Đó đã tồn tại từ ban đầu phải có khả năng tồn tại mà không phụ thuộc vào cái gì khác. Nó phải hoàn toàn và tuyệt đối độc lập. Bởi vì Nó tồn tại một mình từ thủa ban đầu. Và Nó không cần một môi trường để tồn tại bên trong đó.

Thứ hai, Cái Gì Đó tồn tại từ ban đầu phải có khả năng tạo ra cái gì khác hơn là Chính Nó. Bởi vì, nếu Nó không thể, thì ngày nay chỉ có Cái Gì Đó mà thôi. Nhưng Cái Gì Đó Khác đang tồn tại ngày nay. Bạn, chẳng hạn.

Thứ ba, để tạo ra Cái Gì Đó Khác – từ không có gì – cần một lượng sức mạnh phi thường. Vì vậy Cái Gì Đó phải có sức mạnh vĩ đại để sử dụng theo ý muốn. Nếu chúng ta phải cần hàng dặm hành lang địa đạo và nguồn lượng năng lượng khổng lồ chỉ để tạo ra phần tử bé xíu, thì sẽ phải cần bao nhiêu sức mạnh để tạo nên vật chất của vũ trụ này?

Chúng ta hãy quay lại căn phòng. Cứ cho là chúng ta có một quả bóng ten-nít rất đặc biệt trong phòng. Nó có thể sinh ra những quả bóng ten-nít khác. Nó có đủ sức mạnh và năng lượng cần thiết. Và nó hoàn toàn độc lập, không cần gì khác để tồn tại, vì Nó là tất cả những gì đang có. Nó, quả bóng ten-nít này, là Cái Gì Đó Vĩnh Cửu.

Gỉa sử quả bóng ten-nít sinh ra một quả bóng ten-nít khác. Vậy quả nào vĩ đại hơn, chẳng hạn, về THỜI GIAN? Quả #1. Nó là Cái Gì Đó Vĩnh Cửu. Nó luôn tồn tại. Quả #2, tuy nhiên, có được sự tồn tại nhờ quả #1. Vì vậy, một quả thì giới hạn đối với thời gian, quả kia thì không.

Qủa nào trong hai quả đó vĩ đại hơn về SỨC MẠNH? Một lần nữa, quả #1. Nó có khả năng tạo ra quả #2 từ không có gì -- cũng có nghĩa là nó có khả năng không tạo ra (tiêu hủy) quả #2. Thế thì quả #1 có năng lực cao hơn quả #2 nhiều. Thực tế là quả #2 phải luôn luôn phụ thuộc vào quả #1 để có sự tồn tại của nó.

Nhưng mà, bạn nói, nếu quả #1 chia sẻ một ít sức mạnh của nó với quả #2 – đủ để tiêu hủy quả #1 thì sao? Thì quả #2 sẽ vĩ đại hơn, vì quả #1 sẽ ngừng tồn tại, đúng không?

Có một vấn đề với lập luận này. Nếu quả #1 chia sẻ một phần sức mạnh của mình với quả #2, thì đó vẫn là sức mạnh của quả #1. Khi ấy câu hỏi là: liệu quả #1 có thể dùng chính sức mạnh của mình để tự hủy diệt? Không. Trước hết, để sử dụng sức mạnh của nó quả #1 phải tồn tại.

Thứ hai, quả #1 rất quyền năng đến mức bất cứ cái gì có thể làm cũng có thể làm bởi quả #1. Nhưng quả #1 không thể ngừng tồn tại, do đó nó không thể hoàn thành được điều này.

Quả #1 không thể bị tiêu hủy, bởi vì, trước hết, nó chưa từng bao giờ được tạo ra. Nó đã luôn tồn tại. Nó là Cái Gì Đó Vĩnh Cửu. Như vậy, nó là sự tồn tại. Nó là sự sống, sự sống không giới hạn. Để Quả #1 bị hủy diệt, cần có cái gì đó vĩ đại hơn nó. Nhưng chẳng có gì vĩ đại hơn Quả #1, và sẽ chẳng bao giờ có. Nó tồn tại mà không cần cái gì khác. Vì vậy nó không bị thay đổi bởi những tác động bên ngoài. Nó không có kết thúc, bởi vì Nó không có khởi đầu. Nó là tự chính nó và không thể thay đổi. Nó không thể ngừng tồn tại, vì HẰNG HỮU là bản tính tự nhiên của nó. Trong ý nghĩa đó, nó là không thể đụng tới.

Điều chúng ta thấy là: Cái Gì Đó từ buổi ban đầu sẽ luôn vĩ đại hơn Cái Gì Đó Khác do nó sinh ra. Cái Gì Đó tự tồn tại. Cái Gì Đó Khác, tuy nhiên, cần Cái Gì Đó để tồn tại. Vì thế, Cái Gì Đó Khác có những nhu cầu. Do đó, nó thấp hơn Cái Gì Đó Vĩnh Cửu, và sẽ mãi luôn như vậy, vì Cái Gì Đó Vĩnh Cửu không cần gì khác.

Cái Gì Đó Vĩnh Cửu có thể tạo ra Cái Gì Đó Khác giống nó ở một số hình thức nào đó, nhưng – cho dù bất cứ điều gì đi nữa – Cái Gì Đó Khác sẽ mãi không giống Nó trong những hình thức khác. Cái Gì Đó Vĩnh Cửu sẽ luôn luôn vĩ đại hơn về thời gian và sức mạnh. Do đó, Cái Gì Đó Vĩnh Cửu không thể tạo ra một phiên bản chính xác ngang hàng với chính Nó. Chỉ mình Nó đã luôn tồn tại. Nó có khả năng tồn tại độc lập khỏi cái khác.

Bạn muốn khám phá thêm về Cái Gì Đó Vĩnh Cửu không? Hãy xem Ai.

 Tôi có một câu hỏi…
 Làm thế nào để bắt đầu mối quan hệ với Đức Chúa Trời
CHIA SẺ BÀI BÁO NÀY:  

TOP